TYCT – Chương 50

you-sometimes-think-you-want-to-disappear-but-all-you-really-want-is-to-be-found

“Âm! Ngươi muốn làm gì!” Kim Mặc Linh một phen giữ chặt lấy nam tử đang định xông vào Linh Nguyệt cư. Vừa nãy Đoạn Tố nói…… Ngày đó Thiếu chủ và Chủ thượng đột nhiên cùng nhau biến mất……Nhưng mà cuối cùng……Cũng chỉ có duy nhất một mình Chủ thượng trở về……

Thiếu chủ……

Thiếu chủ đã……

“Ta lý giải tâm tình của ngươi! Thiếu chủ biến mất chúng ta đều rất khó chịu, nhưng xin ngươi tỉnh táo một chút! Việc Thiếu chủ không thấy cũng không phải là trách nhiệm của Chủ thượng! Chủ thượng đã vô cùng thống khổ rồi! Chủ thượng…… Là người thống khổ nhất……” Âm…… Đừng nên trách Chủ thượng……

Người kia…… Hẳn là sắp hỏng mất……

“Cho nên?” Cô Vô Âm nhếch lên… khóe miệng, giống như cười mà không phải cười, lạnh băng đến tận cốt tủy, “Ngươi nghĩ rằng ta muốn đi đánh y?”

“Chẳng lẽ không phải?”

“A……” Cô Vô Âm đột nhiên vung tay giãy mở, sau đó lập tức rút kiếm chém vào chính giữa cửa ra vào, “Phải!”

Hắn chính là muốn đi đánh y! Tên vô liêm sỉ đó!

“Âm!” Ba người còn lại kinh hãi, vội vàng đi theo.

Cô Vô Âm thẳng tiến vào phòng ngủ, cũng chẳng quản cái gì gọi là quy củ chủ tớ, trực tiếp đem cửa chém nát nhừ.

“Ngự Trạm Uyên ngươi là tên hỗn đản, mau đi ra cho ta!” Cửa vừa mở, một mùi gay mũi liền đánh úp lại, Cô Vô Âm vội vàng dùng tay áo che mũi, đôi lông mày cương nghị trong nháy mắt cau chặt.

Phòng ở vì cửa bị nghiền nát mà có chút ánh sáng, đứng ở cửa ra vào vừa vặn có thể trông thấy tro bụi bay ra từ bốn phía, giống như một đàn linh dương bị kinh hãi, liều mạng chạy trốn, giãy dụa sống còn……

Ở một góc rất xa, có một đoàn bóng đen đang ngồi co ro lại, mái tóc dài rối tung che kín mắt, ở trong căn phòng hôn ám càng có vẻ bẩn loạn không chịu nổi, từ khe hở có thể thấy được trên cằm y tràn đầy râu mép. Quần áo đã vài ngày không đổi, vô cùng bẩn loạn đọng ở trên người chủ nhân. Người nọ vẫn không nhúc nhích, nếu không phải còn phát ra hơi thở rất nhỏ, chắc Cô Vô Âm sẽ tưởng rằng trong căn phòng này căn bản không còn sự sống!

Chịu đựng mùi lạ, Cô Vô Âm vung kiếm chém mở những gia cụ chặn đường, đi về phía người đang ngồi dưới đất.

Nam nhân đối với sự xâm nhập vô lễ của hắn cũng không cho bất kỳ phản ứng, như một pho tượng phật bất động, thậm chí không có lấy một cử động nhỏ nào.

“Thật là khó coi!” Cô Vô Âm ngồi xổm xuống trước mặt nam nhân, đột nhiên túm lấy tóc y.

“A……” Nam nhân kêu rên, khuôn mặt bị nâng lên lộ ra đôi mắt vô thần, bộ dáng tuấn mỹ trước đây giờ trở nên tiều tụy, hai gò má tái nhợt thoạt nhìn vô cùng chán nản, như là bị người vĩnh viễn bỏ rơi……

“Lại bày ra bộ dạng này……” Cô Vô Âm cười lạnh, trong mắt đã không còn nhiệt độ. Xem ra nếu không sử dụng bạo lực, ngươi sẽ không hiểu rốt cuộc là ai từ bỏ ai!

“Phanh!” Nam nhân bị đẩy mạnh đụng vào cây cột phía sau. Tơ máu theo khóe miệng chảy xuống, nam nhân lại vẫn không hề nhúc nhích, tùy ý để chính mình trượt xuống đất.

Cô Vô Âm nắm chặt cổ tay, đi tới gần nam nhân.

“Ngự Trạm Uyên, ngươi thật không phải nam nhân! Tại sao lại uất ức như thế!” Đưa tay… “Phanh!” Lại là một quyền.

“Ngươi cho rằng ngươi là người thảm nhất? Hả?”

“Hmm……” Nam nhân bị quăng đến trên mặt đất, thân thể vài ngày không ăn đã chẳng còn chút sức lực, ho ra máu, nam nhân chật vật đến làm cho người ta không thể tin được trước mắt chính là Ngự Trạm Uyên vẫn duy ngã độc tôn.

“Bày ra bộ dạng bị vứt bỏ này là cho ai xem? Ngươi cho rằng ngươi bị từ bỏ?” Cô Vô Âm túm lấy nam nhân, đặt tại trên tường. “Thiếu chủ thật sự là quá đáng thương, đã yêu một nam nhân khi gặp khó khăn chỉ biết lùi bước! Nếu như ta là Thiếu chủ, ta cũng sẽ rời đi ngươi!”

Thân thể nam nhân run lên, chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu như muốn chiếm trọn nơi đây.

“Ngươi nói…… Cái gì!” Giọng nói khàn khàn khó nghe bén nhọn đến chói tai, nam nhân nắm lấy bàn tay đang túm chặt trên cổ y, bởi vì dùng sức mà gân xanh nổi lên cuồn cuộn.

Dám nói y lùi bước? Dám nói Vũ nhi rời đi là chuyện đương nhiên? Người này có tư cách gì chỉ trích y! Rõ ràng cái gì cũng không biết!

“Như thế nào? Ta nói không đúng?” Cô Vô Âm không để ý đến cổ tay đang bị nắm chặt, ngược lại tăng lớn đường cong trên khóe miệng, “Thiếu chủ không thấy, mà mà người hắn yêu lại chỉ biết sa sút tinh thần, không ngừng chán chường, lại không nghĩ muốn đi tìm hắn! Người như vậy, đến ta còn không muốn yêu, huống chi là Thiếu chủ!”

“Ngươi…”

“Các ngươi đều nói Thiếu chủ biến mất, chứng cớ đâu?”

“Vũ nhi ngay tại trước mắt ta bị……”

“Bị cái gì? Ngươi tận mắt chứng kiến việc Thiếu chủ biến mất sao? Thật sự rõ ràng hóa thành hư ảo? Hay là Thiếu chủ căn bản vẫn còn trên thế giới này, chỉ là……” Cô Vô Âm không nói thêm gì nữa, chứng kiến trong mắt nam nhân đối diện hiện lên một tia sáng rọi khác thường, không khỏi âm thầm nhẹ nhàng thở ra.

Vừa nãy sau khi nghe xong lời của Đoạn Tố hắn đã cảm thấy không thích hợp, bọn họ đều không tận mắt chứng kiến Thiếu chủ biến mất, chỉ là căn cứ từ phản ứng của Chủ thượng mà phán đoán vậy thôi, thật sự là quá không lý trí! Thiệt thòi bọn họ còn từng là sát thủ đã trải qua huấn luyện địa ngục!

Tuy rằng sự tồn tại của Thiếu chủ đến nay vẫn còn là một bí ẩn, tựa như…… Giọng nói cùng dung nhan không giống phàm nhân của hắn…… Mặc dù cũng không biết Thiếu chủ rốt cuộc là ai, nhưng hắn dám khẳng định Thiếu chủ cũng không phải người thường! Bạch Liên đã từng nói qua với hắn, buổi tối hôm Bạch Liên khám vết thương cho Thiếu chủ, tóc của bé…… Cũng không phải màu như vậy……

Mà hắn, cũng tinh tường nhớ kĩ giờ ngọ vào mùa hè năm đó, Thiếu chủ ngồi ở bên cạnh hồ sen, nói chuyện với mặt hồ trống rỗng……

Buông tay ra, Cô Vô Âm thoát khỏi nắm tay đã không có lực đạo của nam nhân.

“Ngự Trạm Uyên mà ta nhận thức cũng không phải là người dễ dàng bị đánh bại như vậy! Khí phách tự tin lúc trước khi thu phục bọn ta đâu rồi? Nếu ngươi cứ tiếp tục như vậy, Thiếu chủ nói không chừng sẽ thật sự biến mất!”

Nam nhân mạnh chấn động một cái, hô hấp bắt đầu trở nên dồn dập, ánh mắt che phía sau tóc cũng phát ra ánh sáng chói lọi, ngạo như hùng ưng.

Cô Vô Âm mỉm cười, lui ra ngoài cửa.

“Chủ thượng, thuộc hạ vô phép, chờ sau khi Thiếu chủ trở về, thuộc hạ sẽ tự nguyện tiếp nhận trừng phạt.” Lời vừa nói xong, liền ra khỏi phòng.

“…… Cái kia…… Âm……” Mấy người Kim Mặc Linh đứng ở ngoài cửa không thể tin được những gì vừa chứng kiến. Người luôn tôn trọng Chủ thượng, lại nhất mực trung thành như Âm sẽ làm ra hành động như vậy, cái này……

Hơn nữa bọn họ còn tưởng rằng Âm là thật sự muốn đánh Chủ thượng, ah…… Tuy nhiên đúng là đánh thật…… Nhưng mà……

“Âm……”

Cô Vô Âm ngừng chân, quay đầu lại nhìn xem ba người. Mấy người nhìn nhau không nói gì, còn một người là đứng chờ bọn họ mở miệng, mấy người kia một mặt là muốn xem đây có phải là Âm mà bọn họ vẫn quen biết hay không, một mặt là nghĩ làm sao mở miệng hỏi thăm chuyện vừa rồi, mọi người cứ như vậy giằng co, nhất thời hào khí rất quỷ dị.

“Các ngươi không nhanh đi làm việc còn đứng tại đây làm gì?” Cô Vô Âm đột nhiên rống lớn, dọa mọi người kêu to một tiếng.

“Cái gì? Làm gì?” Còn lại ba người không có kịp phản ứng, chỉ ngây ngốc bộ dáng thực nhìn không ra là đương kim nổi danh vài vị đại nhân vật.

“Đương nhiên là an bài việc tìm kiếm Thiếu chủ!” Cô Vô Âm nhịn không được thái dương nổi gân xanh.

Mọi người cả kinh, vội vàng “A! A!” Đáp lời liền nhanh chóng tán đi.

“Thiệt là…… Như thế nào đều trì độn như vậy……” Cô Vô Âm bất đắc dĩ thở dài, xoay người rời đi.